Ước mơ “để đó” của người phụ nữ quanh năm lo nội trợ
Ở tuổi 58, bà Lê Thị Hồng Đào (SN 1968) cùng chồng là ông Mai Phú Cường (SN 1968) đã thực hiện một chuyến đi kéo dài 18 ngày bằng xe máy, từ Tây Ninh ra tận Lào Cai rồi quay về.
Một hành trình hàng nghìn cây số, với nhiều người có thể không quá lạ, nhưng với bà Đào, đó là chuyến đi bà đã ao ước suốt nhiều năm.
Chồng bà từng là tài xế xe tải, quen đường dài, đi nhiều nơi. Còn bà, sau khi lập gia đình, phần lớn thời gian gắn với việc nhà và chăn nuôi. Những chuyến đi, nếu có, cũng chủ yếu là theo chồng chạy xe máy đến vài tỉnh lân cận hoặc một vài chuyến xa hơn nhưng đi rồi về trong thời gian ngắn.
“Chồng tôi nói từ từ rồi sẽ đưa tôi đi chỗ này chỗ kia cho biết. Bản thân tôi từ rất lâu rồi cũng ôm mộng đặt chân đến những vùng núi cao phía Bắc, nhìn thấy thiên nhiên trùng điệp”, bà Đào kể.

Vợ chồng bà Đào ông Cường vừa thực hiện chuyến đi xuyên Việt bằng mô tô (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Ý định đi Sa Pa (Lào Cai), Hà Giang cũ (nay là Tuyên Quang) đã nhen nhóm trong lòng bà Đào từ lâu. Dẫu vậy, bà cứ để đó, phần vì e dè, phần vì lo quãng đường xa hàng nghìn cây số. Chỉ đến khi hai vợ chồng bắt đầu nghĩ nhiều hơn về sức khỏe, chuyện đó mới thành kế hoạch thật sự.
Bà nói mình vốn “nhát”, nên trước chuyến đi cũng lo nhiều thứ: Lo đường xa, lo rủi ro dọc đường, nhất là khi cả hai vợ chồng đều có bệnh nền. Chồng bị tiểu đường, còn bà bị tim và huyết áp. Nhưng rồi sự động viên từ chồng và các con khiến bà quyết định cùng chồng thực hiện chuyến xuyên Việt bằng chiếc mô tô mà ông Cường đã đi nhiều năm.
Bà theo đạo Công giáo, chồng bà theo đạo Phật. Bà nói mình “tin cả hai”, đi chùa cũng thắp nhang, đến nhà thờ cũng cầu nguyện. Khi một điều ước được như ý, bà muốn đi “trả lễ”. Vì vậy, trong chuyến đi này, vợ chồng bà ghé Quảng Trị, đến Đức Mẹ La Vang.

Vợ chồng bà Đào ra thăm Lăng Bác (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Hành trình sau đó nối dài ra phía Bắc, tới Hà Giang, Sa Pa, lên đỉnh Fansipan - những nơi mà trước đó bà chỉ nghe kể. “Vừa đi tạ ơn, đi cho biết đó biết đây”, bà nói.
Bán hết đàn heo để lên đường
Khi quyết định đi xuyên Việt bằng mô tô, việc đầu tiên vợ chồng bà Đào phải giải quyết không phải hành lý, mà là… đàn heo trong chuồng.
"Gia đình tôi sống bằng nghề chăn nuôi. Heo đang nuôi dở, nếu đi thì không ai chăm. Con cái mỗi đứa một việc, không thể gánh thêm. Chúng tôi đi mà để đàn heo ở nhà thì các con sẽ cực”, bà nói.
Cách duy nhất là bán hết. Vợ chồng bà chờ heo đủ lứa, xuất chuồng, gom tiền lại, một phần do con cái hỗ trợ thêm. Từ lúc quyết định đến khi khởi hành, họ mất khoảng 1 năm.

Xuyên Việt là ước mơ bà Đào đã ấp ủ từ lâu (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Ban đầu, hai vợ chồng dự tính đi khoảng 20-22 ngày, mỗi ngày chi khoảng 1 triệu đồng. Tính cả phát sinh như hư xe, vé tham quan, họ dự trù khoảng 25-27 triệu đồng.
“Đi đường đâu biết trước được điều gì, nên tôi cũng dành dụm thêm để an tâm”, bà nói.
Thực tế, chuyến đi kết thúc sau 18 ngày, chi phí không vượt dự tính. Hai người chọn cách đi đơn giản, chủ yếu ở nhà nghỉ giá khoảng 300.000 đồng/đêm, có chỗ 350.000-400.000 đồng/đêm, về ăn uống cũng không cầu kỳ.
Ngày đầu tiên, ông Cường chạy gần 500km, từ Tây Ninh xuống Bà Rịa - Vũng Tàu (TPHCM) rồi men theo đường biển ra tới Phan Rang (Khánh Hòa). Những ngày sau, quãng đường giảm còn 200-300km để dưỡng sức, có ngày xa hơn thì khoảng 400km.
"Chúng tôi không có lịch trình cứng. Khỏe thì đi, mệt thì nghỉ”, bà nói.

Điện thoại không đủ dung lượng, nên mỗi lần chụp ảnh xong bà lại gửi cho các con rồi xóa (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Buổi sáng, vợ chồng bà Đào dậy lúc 5h-6h, rồi lên đường, không gò ép giờ giấc. Ở nhà, các con theo dõi hành trình cha mẹ qua định vị. Hễ thấy cha mẹ dừng lại là gọi hỏi thăm ăn chưa, có mệt không.
Trong suốt hành trình, điều bà nhớ không chỉ là cảnh. Ở Đà Nẵng, hai vợ chồng tình cờ quen một nhóm phượt thủ, được hỗ trợ tìm chỗ nghỉ, chỉ đường rất tận tình. Đến Nghệ An, họ cũng được một thầy giáo xa lạ chỉ dẫn. "Đi đến đâu, chúng tôi cũng cảm nhận được tình người nên rất an tâm", bà nói.
Còn với riêng bà, nơi để lại ấn tượng rõ nhất là Hà Giang cũ. Khi đứng chụp ảnh ở cột mốc số 0, bà thấy rất "đã". Đó là cảm giác bà đi được tới một nơi mà trước đây chỉ nghe kể, thấy trên tivi, trên mạng, chứ chưa từng nghĩ có ngày tự chạy xe máy tới được.
"Từ Tây Ninh, qua bao nhiêu tỉnh thành, lên tới một nơi xa như vậy, đường đèo dốc quanh co, lại hoàn toàn xa lạ, mà hai vợ chồng vẫn đi được, vẫn đứng được ở đó, chụp được tấm hình ở cột mốc. Giống như là mình làm được một cái gì đó lớn cho mình vậy đó”, bà nói.

Bà Đào hạnh phúc khi nhắc lại khoảnh khắc chụp ảnh ở cột mốc 0km tại Hà Giang cũ (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Chuyến đi kết thúc sau 18 ngày. Vợ chồng bà trở về nhà, sức khỏe vẫn ổn, chi phí không vượt dự tính, chiếc xe máy cũ vẫn chạy tốt. Nhưng với bà Đào, điều còn lại không chỉ là những điểm đã đi qua. Đó là cảm giác lần đầu dám đi một hành trình dài, là những cuộc gọi của các con và cả những người xa lạ sẵn sàng giúp đỡ trên đường.
Đặc biệt, suốt hành trình, bà chưa từng đi một mình. “Có chồng với các con ủng hộ nên tôi mới đi được, đó là điều khiến tôi hạnh phúc hơn cả”, bà nói.
Ở tuổi này, bà không chắc mình còn đi được những chuyến xa như vậy thêm lần nào nữa. Sức khỏe rồi sẽ khác, thời gian cũng không còn nhiều. Nhưng ít nhất, có một hành trình bà đã không bỏ lỡ.
“Có đi một lần để biết đó biết đây như người ta, vậy là tôi đã hạnh phúc lắm rồi", bà Đào bộc bạch.


























