Bạn tác giả với câu "Nếu cuộc đời cho bạn một trái chanh chua, hãy bỏ thêm đường để biến nó thành một ly nước chanh ngon tuyệt" đã vượt lên hoàn cảnh khó khăn. Tôi chọn cách "lùi một bước biển rộng trời cao".
Tôi tốt nghiệp thủ khoa ngành cơ khí ở một trường đại học, ra trường lẽ ra nếu ở lại khoa học tập và làm việc tôi có thể đã làm đúng nghề đã học và triển vọng tiến xa như lời thầy trưởng khoa đã nhận xét lúc đó.
Nhưng vì muốn kiếm tiền nhanh để mua nhà và lập gia đình, tôi đã xin vào làm việc ở một đơn vị cùng trường đại học mình đã học nhưng không thuộc chuyên ngành mình đã được đào tạo.
Làm trái nghề, tôi phải học lại từ đầu và cố gắng rất nhiều. Sau hai năm làm việc tôi được biên chế suốt đời của đơn vị và được sếp đơn vị cơ cấu vào vị trí cấp phó.
Mâu thuẫn nội bộ, bằng mặt không bằng lòng nảy sinh từ đây. Thật không may, sếp tôi vì nhiều lý do nên nghỉ việc ở đơn vị tôi. Vài anh em đồng nghiệp cũng nghỉ việc để đi theo sếp đến nơi mới, tôi vì nhà ở gần nơi công tác và tự tin vào năng lực của mình nên vẫn ở lại.
Ban lãnh đạo mới thì chưa biết gì về đơn vị, phần lớn những người cũ ở đơn vị do bất mãn với sếp cũ từ trước và để lập công với lãnh đạo mới đã thêu dệt thêm rất nhiều việc không hay về sếp cũ. Tôi một trong những người thân cận với sếp cũ còn ở lại bị cô lập một cách hiển nhiên.
Tôi có biên chế suốt đời nên không bị đuổi việc nhưng không được giao việc nào cụ thể, không được đóng góp ý kiến, chỉ được sai làm các việc lặt vặt khi cần... Tôi cũng nhiều lúc muốn nghỉ việc nhưng bao nỗi lo cơm áo, gạo tiền vợ mới sinh con, thu nhập thấp.
Nhiều lúc muốn chạy đến nơi sếp cũ xin việc, có lẽ ông sẽ nhận nhưng cứ nhờ vả người khác như vậy cũng không phải là cách hay. Tôi chọn cách đứng trên đôi chân của mình và lùi một bước biển rộng trời cao.
Trong vài năm thất sủng ở đơn vị như vậy tôi có rất nhiều thời gian và trong một lần đi lang thang, buồn và không biết sẽ về đâu, tôi và vợ thấy người ta rao bán mảnh đất mà khả năng mình cộng với vay mượn của bố mẹ nữa thì có thể mua được, vậy là chúng tôi mua. Đó là một ngã rẽ bất ngờ và là điểm bắt đầu của nghề tay trái-kinh doanh bất động sản suốt hai mươi hai năm sau đó chưa một lần thua lỗ.
Giờ thì vợ chồng tôi bỏ nghề, ngoài nhà cửa đang ở, nhà chuẩn bị cho con mỗi đứa mỗi cái khi lập gia đình, một khoản tiết kiệm bằng mười năm thu nhập của hai vợ chồng khi đi làm để dưỡng già và một khoản tiết kiệm lấy lãi hàng tháng gửi cho các tổ chức từ thiện bảo trợ xã hội.
Tôi vẫn công tác ở đơn vị cũ, vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ, tốt thôi chứ chưa bao giờ xuất sắc như những năm đầu mới đi làm. Cuộc đời dạy tôi rằng khi bạn tự đứng được trên đôi chân của mình thì những người xung quanh tự nhiên không ai còn cô lập bạn nữa
Tôi không cho rằng mình giỏi và cũng không muốn khuyên ai làm theo cách của mình. Chỉ muốn chia sẽ một cách nhìn cuộc sống là khi cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra và đôi khi còn tốt hơn.
Hổ Giấy


























